
Lại nối lại liên lạc,vẫn trêu đùa, quan tâm như mọi khi nhưng lần này sẽ không là mình trước nữa. Vui hơn nhìu ngày trước.
Vẫn biêng biêng chưa khỏi hẳn đau đầu nhưng cả nhà yên tâm ná vì mình đã khoẻ hơn nhìu gòi. Minh chứng là nguyên ngày hôm nay từ sáng đến chiều bao la bát ngát thôi.
Nghe tin em chia tay him, chợt bùn lây, anh bảo NGỐC, vâng vì quan tâm mới thế nếu không vô tình nghe vô tình hờ hững. Mình cữ nghĩ cả 2 sắp cưới cơ hok dè anh đá em mình hơi tài đó nhoa, bắt cá 2 tay lun. Chơi hơi ổn đó nhoa. Một người gọi là có học từ 1 gia đình có học. Còn j tin vào tình yêu bền vững nữa. Em nguyện ko yêu ai nữa...thật chỉ bít an ủi chứ bít sao, có ai nghĩ 1 kẻ yêu em đến mức vậy lại có thể cắm sừng đâu. Oh đời là thế, có người này người nọ mà. Oii lại sợ YÊU hơn. Hâm thật !
Từ khi có ng iu..
Bạn cùng ng iu nắm tay nhau đi trong mưa dưới cái ô 7 sắc cầu vồng đến mua trà sữa cho mình. Cả 2 thật dễ thương và đẹp đôi, nói cười hòai.
Lần này cũng vậy, cả 2 đến chơi, bô lô với mềnh, vui
Gửi tn nói với bạn có ch. Tối hôm đó, bạn gọi hỏi thăm rối rít mềnh , bên cạnh là người ấy.
Chợt nhận ra, trước khi iu người ấy bạn ko care mềnh như vậy trước mặt ng mà bạn gọi là ng iu.
Cười :)
Không biết còn tốt hơn là biết. Biết rồi lại đau.
Tối thu lu trong phòng tối, nằm, ức chế cứ dồn nén như mún bung ra cho khuây khoả. Đè nặng. Vẫn văng vẳng câu nói: MÀY CÓ PHẢI LÀ NGƯỜI KHÔNG?


0 nhận xét:
Đăng nhận xét