Nhớ 1 người

T đã đưa cho mình bút ký tháng 6 trong đó có cả tháng 5 yêu thương. Không phải là lần đầu tiên mình đọc NK của T, sao lần này đọc như đọc tiểu thuyết vậy, giọng văn mượt hơn, buồn hơn. Chợt nghĩ con người ta lớn lên dần từ những nỗi đau, có bao giờ thôi quên đi để lấp đầy bằng niềm vui chợt đến không? Mong T và hắn mãi hạnh phúc, 3 năm nhanh thôi mà..
Mới đầu T kể đã nhận lời iu hắn, mình ngạc nhiên, thắc mắc tại sao. T kể về hắn, lặng nghe, tưởng tượng, dễ dàng hiểu được vì sao hắn ta đã làm cho người con gái sống nội tâm mà sâu sắc, đôi khi trầm cảm kinh khủng kia iu. Cười đấy, vui biết mấy khi biết bên kia đã có chỗ dựa khi không có mình ở bên. Không còn là kêu ca với mình về những vụn vặt của cuộc sống nữa, thay vào đó là hắn, lắng nghe hết, chỉ cười hiền.
1 vài xung đột khiến t/c không như xưa, nghĩ lại đã qua rồi thì cho nó qua như gió thổi qua tai, tình cảm vẫn còn, chỉ có điều trái tim không thổn thức như xưa, không nhiệt tình đến say lòng.
Sợ thấy sự ích kỷ của người khác T à !
Bạn biết vì sao mình cứ thích tặng 1 vài thứ nhỏ bé cho người mình yêu thương không vì mình muốn dù không có mình ở bên thì mỗi khi nhìn thấy chúng họ cũng cảm thấy có mình ở bên, là mình ngồi đó, là không cô đơn, là được an ủi.
Đã nói là cắt đứt liên lạc rồi, mấy ngày cũng hok thèm hồi âm, nếu t/c chỉ đến thế thì bỏ qua đi, không care nữa. Thứ dễ nhất mà người ta khiến mình thích là vì điều họ nói ra, thứ dễ nhất mà người ta khiến mình ghét là họ không thực hiện được điều đó.

1 nhận xét:

Nặc danh nói...

hay