Những ngày qua, đi chơi hoài, cảm giác như bao ngày không được đi thoải mái đến như vậy. Gặp bạn, gặp em, gặp người ở phương nào nhưng đồng chuyện, thật còn gì vui hơn.
Sắp xếp lại cái room cho gọn gàng hơn, đẹp hơn. Có lần xem cuộc thi bố trí nội thất từ 1 ngôi nhà hiện tại thay vào đó trang trí lại nội thất ngôi nhà bằng toàn bộ đồ mới, thích mê li. Người nghệ sĩ là tạo ra các tác phẩm nghệ thuật, song người thường chỉ có chút tinh tế là cũng có thể biến cái đơn giản thành cái hoàn mỹ trong con mắt nghệ thuật.
Đi làm, chẳng đơn giản bởi con người chẳng đơn giản, cứ tạo bức tường vô hình với 1 cơ số người.
Ký niệm về em H, về K, về Ri,.. vẫn cứ như còn vẹn nguyên như trước, không thể không nhớ được. Bởi họ là mình thay đổi, bởi họ đã làm mình đau, cố vượt qua, để rồi thành con người hiện tại, biết bỏ lại quá khứ đế cứng cỏi bước tiếp, chút vương vấn nhưng không luyến tiếc vì không đáng phải như vậy, dẫu sao có duyên đi qua cuộc đời thì cứ như ngôi sao băng vô tình vụt sáng trên bầu trời đêm kia.
Đang đọc được 1/3 quyển Đừng bao giờ đi ăn một mình, thích cái quyển này lắm, ngộ ra vài điều, thích tìm tòi , đọc để biến cái chỉ trong sách vở thành cái kiến thức trong mình. Tham quá chăng, nhìu sách mún đọc nữa, rồi phải mua mấy sách TA đã định mà chưa thực hiện. Chợt nhớ câu nói:" Nếu các tác giả phải mất hàng chục năm trời có khi cả đời để viết được 1 quyển sách thì ta chỉ mất vài ngày để đọc được những quyển đó". Đọc để ghi mà.
Thích một người là lúc nào cũng nhớ người ta
Thích một người là cứ mong chờ tin nhắn của họ
Thích một người là hạnh phúc kinh khủng khi biết họ quan tâm đến mình
Thích một người là biết họ đang vui
thích một người chỉ bởi thích thế thôi
còn
Yêu thì hơn, hơn cơ, phải hông nào...chả dễ dàng chút nào cả.
Không bao giờ quá muộn để yêu một người, mà cũng chẳng bao giờ quá muộn để quên người đó nếu 2 người chỉ là 2 đường thẳng song song :)
»» read more