Mê mẩn vẽ

http://www.coroflot.com/tamij Hồi bé, thích vẽ lắm lắm, vậy mà vẽ hoài chả ra hồn, tại học chả đến đâu vào với đâu. Tối, bắt gặp cái trang mà thấy thích quá. Càng thích lại càng khâm phục khả năng vẽ, dùng pts của em Phương. 1 tâm hồn bay bổng mới có thể tạo ra được những tác phẩm tuyệt vời đến thế. Mình. Lại muốn học vẽ, mày mò học pts, ít ra có thể thỏa sức trí tưởng tượng của mình, ít ra thấy đời ko vô dụng, như thời điểm hiện giờ của mình.
»»  read more

Chòng chành

3 ngày ở nhà em, hạnh phúc khủng khiếp. Em và mình ngồi hàg ghế trên tàu, toa không thật sự đông. Mình hơi say, tây tây, em sợ mình mệt, em nhìn và nói chuyện với mình, rồi mình gục ngủ bên trái 1 hồi lâu, em vẫn ngồi lặng lẽ,thực sự lúc đó muốn gục bên em lắm. Đến nơi, T và chú Ch đón mình và em ở cửa ga, đông người, nhộn nhào. Mải ngồi sau xe em T đèo, thì nhớ ra em đang vào trong mua vé cho mình, em thật chu đáo. Xe dừng ở quán bánh đa cua bên đường TP HP, bát to uỵch, ăn no. Mình vẫn là người ăn chậm nhất, cứ vừa ăn vừa huyên thuyên. Nhà e trong 1 cái ngõ Tôn Đức Thắng, ấn tượng đầu tiên là mặt tiền rất cổ, bệ trên cộng có cái cây phủ xuống, như em nói là đẹp nhưng hơi héo. Nhà đơn giản, 2 tầng thực ra là có 3 tầng, nhưng tầg 2 như 1 gác xép , là thế giới riêng của T và 1 phòng có điều hòa của cô chú, tầng 3 có 2 phòng, 1 là phòng dậy học đầy bàn ghế học sinh, 1 là phòng soạn giáo án mà mình cảm giác như là nhà kho thì đúng hơn. Kế phía trước là khỏag sân để máy giặt, phơi phóng, trưng bầy 1 ít chậu cây. Loay hoay ko biết làm j để chuẩn bị bữa trưa thì cô về, 2 cô cháu mừng rối rít. Mình và cô làm j thì 2 em phụ làm thế đó, ăn xong còn ko cho mình rửa bát nữa. Bchiều, e đèo mình đi thăm ông Khôi và nhà các cô chú, qua nhà nào nhà nấy rộng đẹp thiệt, mỗi nhà mình nch rất lâu, khác với cảm giác e sợ khi 1 mình ngoại giao với họ hàng nhà mình. Ngồi sau em, thấy thích. Hôm sau có dự định đi Đồ Sơn mà sáng mưa, ko sang nhà em Ngọc như hẹn, chiều 2h lại mưa, định ko đi , để cô Mai đi họp lớp thì chú Chi cứ thúc bắt cô bỏ họp, đi cùng cả nhà đưa mình đi chơi, cảm động dạt dào. Chán chế mãi 15h hơn mới xuất phát từ nhà , Tùng ở lại chuẩn bị bữa tối cho cả nhà. Xúc động khi cô đào tạo các em siêu việt, món nào cũng làm được, ko ngại việc j , giao là làm hết. Em đèo mình, chú đèo cô. Từ nhà đến đó phải mất tầm 1h đồng hồ. Ấn tượng là con đường đến đó, thẳng tắp , đẹp lắm như là đi về phía cuối chân trời á, ngồi sau em, ôm mà hạnh phúc, thích lắm. Dịp nghỉ lễ có khác, ngùn ngụt người kéo đến, bãi đỗ chật ních. Khu này xây thành 1 nơi tham quan du lịch rất đẹp, cửa nhìn như thăm Ai Cập í, có khu đi bộ lên Hòn Dáu, toàn bậc thang, có cả vườn thú, khu cá sấu. Lên cao, nhìn xuống là cả 1 dải bờ biển , tiếc là nước đục ,còn tổng quan thì đẹp. Chụp mấy kiểu ảnh = máy của chú Chi, tiếc là mình ko mang di động đi. Cứ đi đoạn nào là e lại để ý mình, cô. Cảm động khi em chạy trước tìm cho mọi ng xem Khu nuôi cá sấu ở đâu. Đi 1 lúc đã muộn, gần tối rồi mới xuống tắm, chỉ có mình, chú C và em xuống, cô sợ viêm nhiễm nên ngồi thôi. Nước lạnh, cũng ko đông người tắm ở dưới. Mình trước cứ bẩu là bít bơi , đến khi bơi thì bị lộ là hem biết. Thế là em dậy mình bơi, em dậy cách thở, em giữ mình, dậy cách đập chân ếch, rồi em tiến phái trước vẫy mình bơi về phía em. Bơi đoạn nào cũng trong tầm kiểm soát của em, sặc nước là lại bám em đỡ. Sợ nhất đoạn em kéo mình ra xa, mực nước quá cả miệng mình, vội kêu em kéo gần bờ hơn. Cũng tại em muốn mình học bơi nhanh cơ. Cuối cùng mình bơi được, thở được 2-3 cái, hihi .Bơi vùng vẫy chắc tầm 20p là lên bờ, vì lúc đó trời đã tối nhiều, nước khá lạnh. Thay quần áo, mọi ng lại đi xe về. Trên đường về mà thòm thèm nào mực nào ghẹ, oa oa mình k dám nói với mọi ng là mình thèm. Ôm em , nói ch suốt, vui ơi là vui. Về nhà T đã làm mâm xong, mình tắm rồi ngồi ăn luôn, ai cũng chiều mình cơ. Ăn xong lặng lẽ bê chậu lên giặt, đang xả nước từ vòi vào thì em lên, kêu nhiều thế chị làm sao mà giặt được. Vậy là em giặt cùng mình, đồ lót liếc là chả ngại j hết, em phơi cùng mình, rồi bật cái nhạc ko lời cho mình nghe, em nói độ này em thích nghe nhạc đó, oài giốg mình thế. Rồi mình xuống nhà, 8 với cô Mai Gì đâu, 2 đêm ở đó mà cô cháu buôn đến gần sáng mới chịu ii ngủ, òa òa sáng dậy rõ trễ á! 2 cô cháu ôm nhau, gác nhau thắm thiết quá à. Ngày cuối, cô Oanh cứ nằng nặc qua đt muốn mời mình qua ăn ở nhà cô, trong khi đó cô Mai dự định đón ông về ăn ở nhà. Vậy là 2 cô cháu đành qua nhà đón ông, sang nhà cô Oanh ăn. Cô làm nhìu món , khổ thân cô, viêm khớp nặng vậy mà bầy vẽ, cám ơn cô lắm lắm. Trưa nằm ôm nhóc 1 lúc là cô Mai gọi dậy, về sớm để tranh thủ ăn trước khi ra ga. Mình cứ vừa vội ăn vừa loay hoay phụ thì em chạm vai, nhắc mình để đấy em làm. Khi ra ga, cô đèo mình, em đi xe trước cùng. Tàu từ HN chưa về nên cổng chưa mở cho vào, đông sinh viên đứng ở đó. Cứ ngỡ em đưa mình vào, ra là cô Mai, e ôm eo mình, bye mình, mình ôm lại, cười chả nói j cạ, tại xúc động quá mà. LÊn tàu, cô Mai và mình ôm, thơm nhau thật lâu mới tạm biệt. Các em sinhviên cứ nhìn mình chằm chằm í. Xong rồi nt báo em biết, được vài tin thì chả thấy em nt lại , bùn bùn. Về đến HN, tự đi tìm xe,lấy xe, lái về, gọi cho cô biết là mình đã về, cho cô an tâm, còn em, mình kệ. 2 hum sau em nt hỏi mình đilàm mệt ko, hôm đó về muộn ko này nọ, vui ơi là vui. Mình mè nheo kêu sắp ốm, em giục mình ở nhà, ko đi đâu, mình cứ nói ngang,em giận nên chả nt lại cho mình, hức Mấy bữa nay, cứ làm j lại nhớ đến quãng thời gian 3 ngày ở nhà em, mọi cử chỉ em dành cho mình, à mà hôm sau em lên HN mình ra đón em ở ga. Đưa em về nhà mình để sáng mai e lấy xe đi học sớm. 2 đứa dính nhau như sam í, e nằm nch với mình, chỉ mình video em làm cùng bạn, mình chỉ em sách học TA, khỏah khắc đó, hạnh phúc cực. Đến khi về phòng, em gõ cửa đưa cái thắt lưng mà mình để quên ở nhà em. Sáng hum sau mình xuốg, em đã đi rồi. T bảo chị cố quên đi, đừng làm khổ mình. Nhưng làm sao quên. Mình bảo, chỉ khi nào chị gặp được ng nào tuyệt vời bằng hoặc hơn em thì may ra mình mới quên được. Cái cảm giác đơn phương, khó tả, cắn rứt có, hạnh phúc có, ân hận có, nó làm mình như người mất phương hướng. Trái tim trót rung động thì biết làm sao? Lại nhớ về tình yêu của bé Cỏ, cách quan tâm của ng yêu của bé quá dễ thương, khi mình đọc, cảm nhận, tự nhủ nếu trên đời này kiếm đc ng nào như ng yêu em thì chị làm j chị cũng sẽ làm để khiến ng đó yêu mình. Có lẽ, duyên mình chưa tới...
»»  read more
Tôi đã yêu em hay chỉ là cảm giác say nắng bất chợt để rồi âm ỉ suốt bao ngày qua. Yên bình khi có em, khi bên em, mọi cử chỉ của em cũng khiến tôi "say" cũng khiến tôi rung động vì em. Đã từ rất lâu rồi tôi mới có cảm giác hạnh phúc ngất ngây, rồi nhớ nhung da diết thế này. Ánh mắt em nhìn tôi, cái cách em quan tâm. Làm sao để quên, làm sao để tôi không "rung động" vì em hả em?
»»  read more