Haizz

Vào blog, việc đầu tiên là xem có thông tin gì mới của những người bạn mình yêu quý, vào blog của em, ngoài những dòng đầu tin của bài em post thì chẳng thể đọc thêm nữa vì em đã ko cho đọc rồi mà, giới hạn rồi mà, hok dưng buồn.. với em mình chẳng là gì cả mà, chỉ là dấu chấm trong vô vàn dấu chấm ngoài kia. Em là vậy đấy, thật gần mà cũng thật xa xăm.Cô độc.
Những ngày này đi làm. Việc ít. Đầu vẫn u ám, chẳng có tí động lực nào để vui tươi, sôi nổi, khiên cưỡng, ì như cục gạch nặng trịch. Cười nói đấy, xã giao đấy, trong lòng rỗng tuếch. Về qua rủ nó đi ăn chè ở Đào Duy Từ, ngon, vui. Đến nhà, chả buồn làm bữa tôi, ra mua cái bánh mỳ kem của Hải Hà, lên gọi nói ch với bố mẹ chục phút thì em nó đưa bát ô tô cơm rang. Đói nhưng hok dám ăn vì sợ Tào Tháo rượt như đợt trước, bỏ bát úp lồng bàn rồi phóng xe ko quên mang theo bọc to quần áo từ thiện tới nhà nàng. Vừa nhìn thấy nàng mà cười phá cả lên đến nỗi nàng ta đang cố kìm nén cười cũng cười toe tóet ( vì đang đắp để lột mặt nạ, nó khô cứng bóng nhẫy ) khà khà tại mình, tại mình ko nhịn được=)) Cho nàng chọn hoa cài, mình nằm rũ như chẳng còn sức sống nào, nằm ôm con gấu trước ngực, nghe Làm ơn mà thiu thiu, miên man, cứ im lặng thế, cứ im lặng thế!! Vì ch tình cảm riêng, vì yêu nhầm 1 người ko đáng để yêu nhiều đến vậy, nhận ra nàng trầm hơn, chả nói nhìu như mọi khi j cả, buồn :) Ko phải vô cớ mà bỏ ăn, mệt mà vẫn phi đến nhà nàng , chỉ tại nhớ thôi. Nếu ko vì quá muộn rồi thì mình chắc ngủ khì như con mèo trên giường của nàng ấy, thấy bình lặng, thấy thời gian thật chậm, thấy rất ư thoải mái.Ít ai hiểu mình và khiến mình bình yên như vậy.
Dear lại gửi tn hỏi thăm, mún gặp mình, mấy ngày rồi mình kệ, chả buồn trả lời. Ừ , chán, vẫn câu hỏi quan tâm thế, nhàm. Ghét cứ hay than vãn, cứ hay dựa, cứ hay ko cứng cỏi thử hỏi còn làm chỗ dựa cho ai. Giờ miễn nhiễm với những câu nói nhẹ nhàng, hỏi han quan tâm. Trước khi về, em nàng tương lun 1 câu" Hình như em bị trầm cảm rồi" ọc mình choáng, hahaa vậy ra cũng có người giống mình à, nói ko bít ngại lun ngay cả khi có mình ở đó, sao nói ra câu đó dễ dàng quá vậy nếu không phải là trầm cảm thật.
Hôm rồi, bạn lên HN, đón bạn, đi khám với bạn, ko vui như những lần 2 đứa gặp nhau, có lẽ vì mình đang trong thời kỳ khủng hoảng hay bởi vì tình cảm đã nhạt. Bạn về,ôm mà ko thấy ấm áp gì cả. Bạn về, mình cũng chẳng buồn gửi tin hỏi han. Mình hok vui.
"Cái lỏi" của một người "khôn" len vào từng chi tiết trong cuộc sống. Đạp lên nhau mà sống.Mãi mình ko thể trở thành kẻ "lỏi" như dzị được nếu ko mình đã trở thành 1 người hoàn toàn khác.Thấy sợ, sợ "lỏi" để thành công, để được khen được khẳng định vị trí.
Chỉ hơn 1 tháng nữa thôi là mình phải cùng mẹ sang QC, sợ lắm, chịu đựng, nhẫn nhịn, mắng, mệt mỏi, ko giao tiếp với bạn bè, bó buộc và kìm hãm. Mình đã chấp nhận bỏ việc, bỏ cái sự nghiệp mới chớm để lo cho bà..để nhận về nước mắt, tủi nhục.
Mọi ng cứ giục tìm ng yêu đi, yêu cách nào, yêu thế nào , quan trọng là yêu ai cơ chứ khi quanh quẩn, đi làm, nấu ăn, dọn dẹp, chăm sóc người bệnh, chửi mắng mà chạnh lòng. Nhà đứa khác, hạnh phúc, khoẻ mạnh, tràn ngập tiếng cười, cuộc sống yên bình, căng tràn sức sống thì nhà mình ngược lại.
Dẫu biết cuộc đời này đầy khắc nghiệt
nhưng vẫn mong chút bình yên cho thân gầy đơn côi
»»  read more