Chuyện đã qua

Sáng đã lấy lại sim. Tác phong làm việc của nhân viên Viettel khá nhanh, hoà nhã. Lấy lại sim cũng chỉ vứt 1 góc, chẳng thể mượn máy nào để xem có tn hay ko, có số lạ nào goi hay ko? Tài khoản còn bao nhiu?
Chiều xem hoanghamobile mà chẳng biết sẽ mua được máy nào rồi nhận ra chả đủ tiền để mua nó, lẳng lặng bỏ đấy.
Thỉnh thoảng, lúc làm bữa, tay vân vê túi quần, vẫn giữ thói quen cho tay vào túi xem có tn ko? Chỉ là cảm giác lạnh lẽo với túi rỗng ko di dộng.
Chấp nhận thực tế là điều cần có lúc này. Thói quen thì chưa ?
Bạn trách mình bất cẩn, phải rút kinh nghiệm. Nghe. Bực. Mắng lại bạn. Bạn chẳng hiểu, vốn dĩ ko thể hiểu được.
Em hỏi có khóc không? Bật cười. Không đến mức làm mình khóc. Là trống rỗng. Hụt hẫng.
Nhớ 1 người à, nhớ !!
»»  read more

Mất di động

Mất di động rồi, thấy tâm trạng ẩm ương kinh khủng, đầu đau ơi là đau. Bao nhiêu kỷ niệm, những bức ảnh, tin nhắn ngọt ngào, ghi chú quan trọng, số điện thoại liên lạc mất tất. Thèm được chạm tay vào cái di động nhỏ nhỏ xinh xinh, nhớ nó thế mà giờ nó chẳng thấy đâu. Tại mình thôi, tại vì mải gọi hỏi mua túi cho bạn, mải để di động vô ngăn túi quần nông nên bị móc mất. Mai đi lấy lại sim, sim thì còn nhưng kỷ niệm thì nơi đâu..
»»  read more

Sát Trung Thu

Cứ khi nào tâm trí rơi tõm xuống hố thì lại giở mess động viên của anh ra đọc, thấy phấn chấn hẳn lên. Chưa có người nào an ủi khiến mình cảm động đến vậy, thật gần, ấm áp nhưng khiến mình mạnh mẽ hơn. Di động cũ, hòm box cứ đầy toàn mess của anh mà từ cái ngày 2 đứa bảo hok liên lạc nhau 1 tháng mình vẫn muốn giữ nguyên từng đó mess, từng đó quan tâm, từng đó niềm vui ẩn sau trong từng câu chữ. Mình hok muốn xoá đi vì hok muốn bàn tay rơi tuột niềm vui mỏng manh nài dù chỉ là những mess ngắn, đầy.
Hum qua đi chơi, ngồi sau nàng và ôm chặt, đã lâu mình hok ôm ấm áp như vậy, thỉnh thoảng cái vai áo bên phải tuột xuống, nàng lại kéo lên, người đi đường hok khéo tưởng mình sàm sỡ mất :">
»»  read more