Ngồi dí với cái máy tính, lùng xục các trang tìm việc, bơ cái di động xấu xấu. Không giữ thói quen tn liên tục với bạn bè nữa, chỉ khi nào 1ngày không còn ai còn giữ thói quen như mình. Giận là 1 một cảm giác nằm sâu khó dứt đến lạ lùng, vứt nó 1 góc đen thui nui nào đó, làm việc khác, suy nghĩ hướng khác, bận tâm khác.
Từ hôm gặp, đi chơi với em mới thấy dư âm thật đậm. Nói chuyện với người đồng suy nghĩ, quan điểm như không chỉ duy nhất có mình mình trên thế giới này suy nghĩ như vậy, như là đồng cảm.
Gặp H hơn 3, nhận ra mình hiểu gì về họ ngoài việc mình là người nói nhiều hơn người ta ngoài việc họ muốn hiểu mình nhiều hơn, rồi sao, để cùng thức khuya nghe buồn chảy từng giọt theo thời gian. Rút cục, chỉ là sẻ chia.
Hờ hững mọi thứ có phải là căn bệnh không? Hờ hững người xung quanh, hờ hững cả những điều nhỏ nhặt nhất..




